doctruyencuoi.com.vn

Truyện cười lão nhà giâu hà tiện

  •  Lượt xem: 5395 - Ngày đăng: 05/02/2015 17:27:04


   Một ông hà tiện, con đã đến tuổi đi học nhưng không muốn mượn thầy về sợ tốn kém. Có ông khách đến chơi hỏi tại sao không cho con đến trường. Ông nhà giầu lấy lý do cho đến trường thì sợ học trò lớn bắt nạt, mời thầy về thì sợ con không có trí, không họ được. Người khách khuyên can, cứ cho đứa trẻ đi học, thầy sẽ lựa theo sức dậy, chữ nhất viết một nét, chữ nhị viết hai nét, chữ tam viết ba nét.

 

   Lão nhà giầu hà tiện

 

Một lão nhà giàu đã dốt lại hà tiện. Con đã lớn mà không cho đi học, sợ tốn tiền. Một ông khách thấy vậy, hỏi:

- Sao không cho thằng nhỏ đi học trường?

- Cho cháu đến trường, sợ học trò lớn bắt nạt.

- Thì rước thầy giáo về nhà cho cháu học vậy!

- Nó chưa có trí, biết nó có học được hay không?

- Có khó gì, thầy sẽ tùy theo sức nó mà dạy. Nay dạy chữ nhất là một, một gạch, qua ngày mai, dạy nó chữ nhị là hai, hai gạch, qua bữa mốt, dạy nó chữ tam là ba, ba gạch, lần lần như vậy thì cháu phải biết chữ.  Khách ra về, thằng con mới bảo cha:

- Thôi, cha đừng rước thầy về tốn kém. Mấy chữ ấy con không học cũng biết rồi… Con nghe qua là đã thuộc!

Người cha bảo nó viết chữ nhất, chữ nhị, chữ tam, nó viết được cả, ông ta khen con sáng dạ, không mời thầy về nữa. Một hôm, người cha bảo nó viết chữ vạn. Nó thủng thẳng ngồi viết, viết mãi đến chiều tối cũng chưa xong. Người cha mắng:

- Viết gì mà lâu thế?  Nó thưa.  – Chữa vạn dài lắm bố ạ! Con viết hơn nửa ngày mà được nửa chữ thôi!

 

truyện cười lão giầu hà tiện

Đọc truyện cười lão giầu hà tiện

 

   Sau khi vị khách kia đi về thì đứa con chạy ra bảo không cần phải đi học đâu, đơn giản như thế thì con cũng đã nhớ hết rồi. Ông bố bắt viết lại thì cậu bé viết được hết. Hôm sau ông kêu đứa bé viết chữ vạn. Viết mãi đến tối không xong. Hỏi ra mới biết đứa bé viết chữ vạn phải viết vạn nét nên chưa xong được.

 

   Sao chưa mời tôi ăn

 

Một người bị đau bụng mà không thể đi đại tiện được, bèn đến gặp thầy lang nhờ chữa trị. Anh ta hứa với thầy lang là khi nào được chữa khỏi sẽ mời ông một bữa thịnh soạn. Thầy lang tin lời và bốc thuốc cho anh ta. Sau mấy ngày uống thuốc thì anh này khỏi bệnh và đi đại tiện bình thường được, nhưng tính ki bo nên muốn nuốt lời về bữa cơm, nên khi nào ông thầy lang hỏi thì cứ nói là chưa khỏi.

Ông thầy lang cũng đoán được là anh ta nói dối, bực lắm, bèn quyết định rình bắt quả tang. Một lần thấy anh ta lại đi ra đồng đại tiện, ông thầy lang liền bám theo. Khi anh này vừa đi xong đang kéo quần lên thì ngay lập tức ông thầy lang từ trong bụi cây chạy ra, một tay nắm tay anh ta, một tay chỉ vào đống phân mà quát:

- Anh thật là kẻ tham lam tráo trở. Ðã đi được một đống lù lù thế này, sao còn chưa mời tôi ăn hả?

 

   Một anh bị táo bón, không đi được bèn đến gặp thầy lang và hứa nếu thầy chữa  khỏi thì sẽ đãi thầy một bữa thịnh soạn. Nhưng sau khi bệnh khỏi rồi thì anh ta ki bo nên muốn nuốt lời, không muốn đãi thầy lang nữa. Lần nào thầy lang hỏi anh cũng nói là chưa khỏi. Thầy lang cũng đoán biết được anh ta khỏi rồi nhưng nói dối. Một hôm thầy lang thấy anh ta đi đại tiện ở đồng, liền rình rình lúc anh ta đang kéo quần lên thì túm lấy anh ta bảo: anh đi được một đống lù lù thế này mà không mời tôi.

 

   Thơ vịnh con chó

 

Có một anh học trò nhỡ độ đường, vào huyện ăn xin, nói là học trò nghèo. Quan huyện vốn trước cũng là trò nghèo, thương hại, bảo:

- Có phải học trò thì ta ra thơ " Con chó" cho mà làm, làm được sẽ có thưởng.

Anh học trò nghĩ một hồi lâu đọc:

Thoạt thấy chúa về ngoe nguẩy theo
Thương ôi! Con chó ngỡ con mèo.

Quan huyện nghe xong, phán:

- Học trò thật! Thơ không hay lắm, nhưng được cái đúng vần.

Liền thưởng cho một quan tiền và một thúng gạo. Anh kia lạy tạ ra về. Giữa đường gặp một anh học trò khác, anh này hỏi:

- Tiền gạo đâu ra thế?

Anh kia kể đầu đuôi câu chuyện. Anh này liền vào huyện, cũng nói là học trò nghèo, nhỡ độ đường vào huyện. Quan huyện cũng lại ra thơ như lúc nãy. Anh ta mừng quýnh, tưởng chuyến này ăn chắc, liền đọc:

Thoạt thấy chúa về ngoe nguẩy thời
Thương ôi! Con chó ngỡ ông trời.

Quan huyện nghi anh ám chỉ mình, tái mặt, sai lính đánh mấy chục roi, rồi đuổi ra.

 

truyện cười thơ vịnh con chó

Đọc truyện cười thơ vịnh con chó

 

   Một anh học trò nghèo nhỡ độ đường vào quan huyện xin ăn. Quan bảo nếu là học trò nghèo thì phải làm được thơ về con chó. Anh này suy nghĩ một lát rồi đọc thơ. Nghe xong quan huyện bảo không hay lắm nhưng đúng vần, chắc chắn là học trò rồi nên cho một quan tiền và một thúng gạo. Đang hí hửng mang đồ về thì anh gặp một anh học trò khác và kể lại toàn bộ câu chuyện. Anh học trò này lại vào gặp quan xin ăn và cũng được quan ra thơ như lúc nãy. Anh này đọc y bài thơ của anh học trò cũ. Quan huyện nghi anh ta chơi khăm mình nên sai lính đánh mấy chục roi rồi đuổi ra. Không phải trong trường hợp nào cũng xử lý giống nhau như anh chàng trong câu truyện cười trên được đâu nhé.

Bình luận ()
mua linh kiện, doc truyen co tich, tai phim