doctruyencuoi.com.vn

Truyện cười Việt Nam: Tèo đi giảng đạo

  •  Lượt xem: 174 - Ngày đăng: 23/08/2022 08:34:47


    1. Tèo đi giảng đạo

 

 


Lớn lên, Tèo quyết định không chọn nghề bác sĩ trị rối loạn tình dục nữa mà đi theo nghề… giảng đạo. Buổi đầu tiên đi giảng, Tèo hỏi:

– Hỡi các con, các con có biết hôm nay ta giảng gì không?
– Dạ không ạ! – toàn thể các con trả lời.
– Thế nếu các con chưa biết gì cả về cái ta sẽ giảng thì ta giảng cũng vô ích!
Nói đoạn quay ra đi về thẳng.

Ngày hôm sau, Tèo lại hỏi tiếp như hôm trước. Toàn thể đồng thanh:
– Có!
– Nếu các con đã biết hết rồi thì ta giảng cũng bằng thừa!
Xong lại đi về tiếp.

Ngày thứ ba, Tèo lại hỏi như hai ngày trước. Rút kinh nghiệm, lần này các con chia nhau một nửa trả lời không, một nửa trả lời có.
– Vậy thì những ai đã biết sẽ dạy cho ai chưa biết! – Tèo trả lời, và lại cắp đít ra về.

 


2. Nghệ thuật là gì?

 


Tại phòng tranh vẽ của một họa sĩ, mọi người đang tranh luận về nghệ thuật. Tèo – kịch sĩ nổi tiếng không tham gia bàn cãi, bỗng nhiên nói với mọi người:

– Khỏi bàn cãi. Tôi sẽ chứng minh thế nào là nghệ thuật.

Sau đó, mọi người chờ đợi, nhưng Tèo lại đi ra, rời khỏi phòng. Một lúc sau Tèo trở lại, mặt tái nhợt, tóc rũ rượi, môi anh ta mấp máy như nói không ra hơi:

– Cháy nhà!

Ai nấy hốt hoảng, sợ hãi.

Và đột nhiên sự sợ hãi biến đi trên gương mặt của kịch sĩ. Tèo cười:

– Ðấy, nghệ thuật đơn giản thế thôi!

 


3. Hơn của ông@

 


– Ông phú hộ: Tèo ! Con gà của tao đâu rồi hả?

– Tèo: Anh Tí thịt rồi!
– Ông phú hộ: Cái gì? Tao cho mày mười ngàn đồng để mày trông nó rồi mà!
– Tèo: Nhưng ảnh cho con tới hai mươi ngàn đồng lận!

 


4. Giấy tờ

 


Có 1 bác người tàu ở Sài Gòn đi xe gắn máy zô đường cấm bị cảnh sát giao thông thổi phạt. Về nhà bác bức xúc kể với mấy ông bạn hàng xóm: Pữa lay, ngộ li xe pị tằng CS giao tông nó thủi, ngộ tấp vô, ló hỏi ngộ:

– Zái tò của ông lâu? Ngộ lói ngộ hỏng có lem zái theo, chỉ có lem cái cạc thui, thế là ló pắt ngội về l… (đồn)… zồi ló chuyển ngộ từ l…(đồn) nhỏ qua l…(đồn) lớn, tới cái l…(đồn) lớn nhứt ở ngay chung tâm tành pố đó. Ối trời ơi, pữa lay là ngày lễ, l…(đồn) nhỏ còn đỡ lông (đông), chớ l…(đồn) lớn hả, lông wá trời lông (đông)

 


5. Luật sư cũng chịu vợ Tèo

 


Tèo – Chồng của bị cáo trách luật sư: “Ông cam đoan sẽ cãi trắng án cho vợ tôi, thế mà cô ấy lại bị kết án một năm lao động cưỡng bức”.

Luật sư thở dài:

– Nhưng ở phiên tòa bà ấy có để cho tôi nói câu nào đâu!

 


6. Bã thuốc

 


Trong cung vua Càn Long, mấy chục cung tần mỹ nữ đang độ xuân sắc, đầy khát khao… nhưng mỗi ngày một héo hon vì vua hầu như chẳng dòm ngó tới. Một hôm Càn Long tới thăm thấy tình cảnh như thế mới hỏi vị thái y đi cùng tại sao lại như thế và giao cho vị thái y tìm cách chữa trị cho họ kẻo phí …của trời.

– Bệ hạ yên tâm, hạ thần đã có thuốc đặc trị!

Đúng một tháng sau, vua quay trở lại thăm thì thấy thấy tất thảy cung tần mỹ nữ trước kia héo hon nay tươi cười, hồng hào, quyến rũ lạ thường. Vua mừng lắm mới hỏi vị thái y:

– Nhà ngươi có thuốc gì mà hay vậy?

Vị thái y chỉ vào góc nhà. Có mấy cụ già lụ khụ đang nằm dặt dẹo, thở hắt ra ở xó nhà…

– Thưa bệ hạ, kia là bã thuốc đấy ạ!

 


7. Điểm kiểm tra miệng

 


Cả lớp đang chăm chú nghe giảng, thầy giáo đang say sưa… bỗng một tràng “pháo” ròn tan vang lên. Thầy giáo quắc mắt:

– Ai?

Lớp trưởng Tí nói ngay:

– Thưa thầy anh Tèo “đánh rắm” đấy ạ!

– Hỗn! Tí đâu, lấy sổ ra cho nó 2 điểm.

– Thưa thầy, cho vào môn nào ạ?

Thầy giáo suy nghĩ hồi lâu rồi phán:

– Cho vào môn ngoại ngữ.

– Thưa thầy cho vào mục nào ạ?

Thầy giáo còn đang ngắc ngứ thì Tèo nói ngay:

– A, em nghĩ ra rồi. Mục kiểm tra miệng.

 


8. Học trò quen@

 


Thầy: Hình như tôi gặp em rồi phải không, tôi thấy em quen quen, ?

Tèo: dạ, năm rồi em thi rớt, năm nay em thi lại ạ…

Thầy: à…thế năm rồi tôi hỏi em câu gì nhỉ?

Tèo: Dạ, thầy hỏi em “hình như tôi gặp em rồi phải không?

 


9. Ba cũng muốn đi…

 


Đứa con trai đi chơi đến khuya về, vừa bước vào cửa bà Mẹ lao ra tất một cái thật mạnh.

– mày có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Đi chơi suốt ngày không lo học hành gì cả.

Đứa con uất ức:

– con chịu hết nổi rồi, con không thể ở trong cái nhà này nữa. Con sẽ ra đi, đi thật xa để tìm tự do. Ba Mẹ đừng cản con.

Cha anh lật đật chạy đến:

– Dừng lại thằng kia!

– Con nói đừng cản con mà!

– Ba không cản mày đâu, nhưng mày cho Ba theo với… Ba cũng muốn đi…

 

 

10. Tèo đau tim vì câu cá...

 


Sau khi kiểm tra, bác sĩ nói với Tèo:

– Sức khỏe của anh tương đối ổn. Tuy nhiên, nhịp tim của anh hơi nhanh.

Tèo ngẫm nghĩ rồi nói:

– Có lẽ là do tôi thường xuyên câu cá.

– Không thể nào! – bác sĩ ngạc nhiên – Ngược lại, câu cá giúp anh bình tâm hơn.

Tèo thở dài:

– Chuyện là tôi hay câu trộm ở ao nhà hàng xóm.

 


11. Ai đây?

 


Tèo gặp người bạn học trên phố cùng với một cô gái,

– Anh ta hỏi với giọng nghiêm nghị: “Ai đây?”.

Người bạn đáp:
– Bạn gái tao.

Tèo tức giận quát:

– Tao không hỏi mày, tao đang hỏi vợ tao!!!

 


12. Mạng viễn thông chán thật!

 


Người đời đang lưu truyền câu thơ: “Anh đi cắt cỏ bờ sông / Em dùng di động gọi không dám về”. Đủ để thấy sự lợi hại của mạng viễn thông thời nay nó ghê gớm đến như thế nào. Tuy nhiên, đôi khi các mạng cũng giở chứng một cách cực kỳ khó hiểu

Tiền và Bạc là hai người bạn rất thân từ hồi còn mài đũng quần trên ghế nhà trường. Sau khi tốt nghiệp, dòng đời xô đẩy hai người bạn chí cốt đi về hai nẻo đường khác nhau. Tình cờ thế nào, một hôm Bạc nhận được một cú điện thoại

– A lô! Có phải máy của Bạc không?

– Vâng! Bạc đây. Tôi đang có vinh dự nói chuyện với ai thế nhỉ?

– Tớ là Tiền đây mà!

– Tiền nào nhỉ?

– Tiền học cùng lớp đại học đây mà.

– A! Chào Tiền. Trời đất, cậu biến đi đâu mà mất mặt mấy năm vậy?

Rồi cả hai mừng mừng tủi tủi hỏi thăm nhau sơ qua về tình hình công việc, cuộc sống, mất chừng khoảng 3 phút, Bạc đang gặng hỏi Tiền về gia đình, người yêu thì bỗng nhiên thấy Tiền đổi tông:

– À… Bạc thân mến của tớ, cậu luôn luôn là người bạn tuyệt vời nhất mà tớ có được. Ngày xưa chúng mình no đói có nhau, bây giờ tớ có chuyện này muốn nhờ cậu giúp, không biết…

– Ồ nói đi, đừng ngại – Bạc trả lời chân thành – Miễn là trong khả năng của tớ.

– Cảm ơn cậu. Nói thực tớ muốn vay cậu ít tiền, vừa rồi tớ kinh doanh bị lỗ một vố nặng, tớ muốn cậu cho tớ vay tạm 5 chục triệu…

– Alô! Alô… Alô – Bạc hết nói to vào trong ống nghe lại đập đập máy vào lòng bàn tay mình – Ơ quái lạ! Sao tự dưng chẳng nghe được cái gì nhỉ. Mạng với chả mẽo. Chán thật. Alô… Alô… Alô…

Thật bực mình cái mạng di động, chất lượng tồi quá. Hai người bạn chí thân lâu lắm mới gặp nhau, vậy mà…

Sau này nghe đồn, nhiều lần Tiền cố gắng liên hệ với Bạc nhưng không hiểu sao không gọi được. Đúng là mạng có vấn đề!

 


13. Bánh ngọt tặng vợ@

 


Tèo ra hàng bánh ngọt đặt một cái tặng vợ nhân dịp sinh nhật lần thứ 3x. Cô bán hàng hỏi Tèo muốn ghi chữ gì lên bánh.

Tèo trả lời:
– Ghi giúp anh thế này: “Em không hề già đi” ở phần trên, “Em chỉ đẹp hơn lên” ở phần dưới.
Tối hôm đó khi mở bánh sinh nhật, mọi người chỉ kịp đọc trước khi cả cái bánh bay vào tường:
“Em không hề già đi ở phần trên. Em chỉ đẹp hơn lên ở phần dưới”.

 


14. Lời kêu gọi kháng chiến chống ngày 8/3@

 


Hỡi anh em. Lại một lần nữa, cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.


Thưa anh em.

Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Đã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.
Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo.

Vậy phụ nữ là ai?
Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta… vân vân, chị em cũng… vân vân và vân vân.
Sở dĩ “chúng” hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và “chúng” có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.

Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.

Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.

Hỡi anh em.
Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.

Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.

Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Đường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?

Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.

Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa.
Anh em tiến lên.
Chiến thắng hay là chết!

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Tags: 
Bình luận ()
mua linh kiện, doc truyen co tich